Gia Đình Chánh Niệm by Vô Ngã
Thời Khắc Duy Nhất Để
Sống
Trích từ quyển “Không
Sinh Không Diệt, Đừng Sợ Hãi”
của Thiền Sư Thích
Nhất Hạnh
Đã về, đã tới
Bây giờ, ở đây
Vững chãi, thảnh thơi
Quay về nương tựa.
Tôi không thể thưởng thức được đời sống nếu tôi
dùng nhiều thì giờ để lo âu về những gì đã xảy ra hôm qua hoặc sẽ xảy ra ngày
mai. Chúng ta lo lắng về tương lai vì chúng ta sợ hãi. Nếu chúng ta sợ hãi hoài
thì chúng ta không thể biết giá trị của sự sống và hạnh phúc của hiện tại.
Trong đời sống hàng ngày, chúng ta có khuynh
hướng cho rằng hạnh phúc chỉ có mặt trong tương lai. Chúng ta luôn luôn mong
đợi những điều tốt đẹp hơn, những điều kiện tốt để làm cho ta hạnh phúc. Chúng
ta bỏ qua những gì đang xảy ra trước mắt. Chúng ta cố gắng đi tìm những gì làm
cho ta cảm thấy vững vàng hơn, an toàn hơn.
Nhưng chúng ta cũng thường xuyên lo sợ về những
gì tương lai sẽ đem tới. Chúng ta lo mất việc làm, mất của cải, và những người
ta thương. Vậy nên chúng ta cứ chờ đợi cái giây phút huyền diệu kia, vào một
thời điểm nào đó sau này, khi mà mọi chuyện xảy ra đúng như ý ta mong muốn.
Nhưng đời sống chỉ có trong giây phút hiện tại. Bụt dạy:
“Chúng ta có thể sống hạnh phúc ngay trong hiện tại, đó là những giây phút duy nhất mà ta có.”
Khi bạn trở về với lúc này và ở đây, bạn sẽ nhận
diện được rằng nhiều điều kiện của hạnh phúc đã có mặt.
Thực tập chánh niệm là thực tập trở về với hiện tại, lúc này và ở đây, để có thể tiếp xúc sâu sắc với chúng ta, với đời sống.
Chúng ta phải tập để có thể làm được chuyện này.
Dù cho ta thông minh và hiểu biết ngay, chúng ta cũng cần được huấn luyện mới
sống được như thế. Chúng ta phải luyện tập để thấy được rằng các điều kiện của
hạnh phúc đã có mặt tại đây rồi.
Nhà của ta
Căn nhà thật sự của ta là bây giờ và ở đây. Quá
khứ đã không còn và tương lai thì chưa tới. “Đã về nhà, đã tới nhà, bây giờ và
ở đây.” Chúng ta thực tập như thế.
Bạn có thể đọc bài kệ đó trong khi thiền hành
hay thiền tọa. Bạn có thể thực tập bài kệ khi lái xe tới sở làm. Bạn chưa tới
sở nhưng trên đường đi, bạn đã tới căn nhà của bạn, chính là giờ phút hiện tại.
Và khi tới sở, đó cũng là nhà, vì khi vô đó, bạn cũng đang sống với bây giờ và
ở đây.
Hãy cứ thực tập câu đầu tiên: “Tôi đã tới, tôi
đã về nhà” là bạn đã có thể rất hạnh phúc rồi. Khi ngồi, khi đi hay khi tưới
vườn rau, hay cho con ăn, lúc nào bạn cũng thực tập được “đã về, đã tới.” Tôi không còn chạy nữa. Tôi đã chạy suốt đời
rồi và nay tôi quyết định dừng lại để thực sự sống cuộc đời mình.
Bạn chờ đợi gì nữa?
Người Pháp có bài hát “Người ta chờ điều gì để
có hạnh phúc?” Khi tôi thực tập thở vào, tôi đọc “đã về,” đó là một sự thành
công. Bây giờ tôi hoàn toàn có mặt, tôi sống 100%. Giờ phút bây giờ trở thành
ngôi nhà thật sự của tôi.
Khi thở ra, tôi nói “đã tới nhà.” Nếu bạn không
cảm thấy về tới, bạn sẽ tiếp tục chạy. Và bạn tiếp tục sợ hãi. Nhưng nếu bạn
cảm thấy đã tới nhà, thì bạn sẽ cảm thấy không cần phải chạy nữa. Đó là chìa
khóa bí mật của sự thực tập. Khi sống với hiện tại, ta có thể sống với hạnh phúc
thật sự.
Thưởng thức mặt đất
Tôi kể chuyện này đã nhiều năm. Giả thử có hai
phi hành gia lên mặt trăng. Khi tới nơi, họ bị tai nạn và họ biết chỉ còn đủ
dưỡng khí cho hai ngày. Không hy vọng gì việc có người từ trái đất tới tiếp
cứu. Họ chỉ còn hai ngày để sống. Nếu bạn hỏi họ lúc đó: “Bạn mong ước điều gì
nhất?” Họ có thể trả lời: “Trở về nhà và được đi trên hành tinh trái đất.” Thế
là đủ, họ sẽ không cần gì khác. Họ không cần là chủ nhân một công ty lớn, một
người có tiếng tăm hoặc làm tổng thống Hoa Kỳ. Họ sẽ không muốn gì khác hơn là
được trở về mặt đất, bước trên đó và thưởng thức từng bước chân, nghe các âm
thanh của thiên nhiên và cầm tay người thương, nhìn ngắm mặt trăng.
Chúng ta nên sống mỗi ngày như những người được
cứu thoát từ mặt trăng về. Chúng ta hiện đang sống trên mặt đất, nên ta cần biết
thưởng thức từng bước chân trên mặt địa cầu quý giá, đẹp đẽ này. Thiền sư Lâm
Tế đã dạy:
“Phép lạ không phải là đi trên mặt nước mà là đi trên mặt đất.”
Tôi rất quý lời dạy đó. Bước đi là hạnh phúc của tôi, dù đi tại những
nơi đông người như phi trường hay ga xe lửa. Đi như thế, mỗi bước chân hôn lên
mặt đất mẹ, chúng ta có thể gây hứng khởi cho người khác làm theo. Chúng ta vui
sống từng giây phút của cuộc đời.
Nguồn:
https://langmai.org/tang-kinh-cac/bai-viet/thoi-khac-duy-nhat-de-song


0 Comments