Gia Đình Chánh Niệm by Vô Ngã
Anh Trai Và Em Gái – Thiền Sư Thích Nhất Hạnh
Cách đây khoảng mười lăm
năm, có một cậu con trai gốc Việt sinh ra và lớn lên tại nước Thụy Sĩ, đến Làng
Mai vào những khóa tu mùa Hè. Mỗi năm cậu trai trẻ ấy đều đến Làng Mai tu tập
cùng với em gái. Cậu ấy có nội kết và không truyền thông được với ba. Cậu rất
giận ba cậu vì ba cậu thường hay la rầy và nói chuyện không ôn hòa với mọi
người trong gia đình. Mỗi khi cậu làm điều gì sơ ý, thay vì tới hỏi han giúp đỡ
và nói vài lời an ủi vỗ về để biểu lộ tình thương và sự chăm sóc của người cha
thì ba thường hay la rầy cậu nặng lời. Ông thường la: “Đồ ngu! Tại sao mày chơi
để rồi bị té như vậy?” Cậu không hiểu được tại sao ba lại đối xử với mình như
thế. Từ đó cậu trở nên hờn ghét ba và tự hứa với chính mình là sau này lớn lên
sẽ không bao giờ hành xử như ba mình. Cậu nghĩ là sau này cậu sẽ làm hay hơn
ba: “Nếu có con và nếu con mình có lỡ làm điều lầm lỗi, thiếu cẩn trọng như
mình bây giờ thì mình sẽ tới giúp đỡ và an ủi nó thay vì giáng cho nó một câu
nặng nề như ba đã đối xử với mình.”
Một hôm tại chùa Cam Lộ,
Xóm Hạ, trong lúc đang ngồi trông em gái của mình chơi giỡn với một đứa bạn gái
khác trên võng. Cả hai đứa đu đưa qua lại trên võng rất khoái chí. Bất chợt
chiếc võng bị lật, hai đứa té nhào xuống đất. Em gái của cậu bị trầy trên trán,
chảy máu một chút. Thấy vậy, cậu rất giận dữ, định chạy tới la rầy em mình một
trận. Cậu định nói: “Đồ ngu! Tại sao mày vô ý như vậy!” Nhưng nhờ đã biết
phương pháp tu tập, cậu lập tức trở về với hơi thở và thực tập đi thiền hành để
chăm sóc cảm thọ của mình thay vì tới la em. Cố nhiên lúc đó đã có người tới
chăm sóc em gái của cậu rồi. Trong khi đi thiền hành, cậu khám phá ra một điều
mầu nhiệm. Cậu thấy rằng mình rất giống ba. Trong cậu có nguồn năng lượng muốn
rầy la, muốn trừng phạt giống hệt như ba thường hay la rầy mình. Năng lượng đó
cậu cho nó là sự ngu dại.
Khi người thương của quý
vị đang khổ, thay vì đem tâm phiền giận để la rầy, trách móc thì quý vị nên tới
an ủi, vỗ về, bày tỏ sự yêu thương, ân cần và nâng đỡ của mình để người kia bớt
khổ. Cậu trai trẻ kia nhận thấy trong mình có nguồn năng lượng muốn trừng phạt
giống hệt như ba mình. Nhưng cậu đã có khả năng dừng lại kịp thời. Đó chính là
tuệ giác, là khả năng nhận diện được cái gì đang xảy ra trong mình và chung
quanh mình. Cậu trai trẻ này mới mười bốn tuổi thôi, nhưng cậu đã có khả năng
thực tập dừng lại và nhận diện được như vậy rồi.
Cậu nhận thấy mình là sự tiếp nối rõ ràng của ba. Cậu đã tiếp nhận năng lượng tập khí muốn la rầy, trừng phạt ấy từ ba. Tiếp tục thực tập đi trong chánh niệm, cậu thấy rằng hạt giống giận trong cậu không thể nào chuyển hóa được nếu cậu không thực tập. Nếu như không thực tập bây giờ thì sau này cậu sẽ trao truyền năng lượng tập khí ấy lại cho con cái cậu.
Đối với một cậu bé mới
mười bốn tuổi mà đã có thể thực tập thành công như vậy,
thì đó là sự kiện thật phi thường, thật mầu nhiệm. Cậu bé đạt được hai cái thấy
chỉ trong vòng mười lăm phút thực tập thiền đi. Cậu nghĩ rằng khi về lại Thụy
Sĩ, cậu sẽ chia sẻ cái thấy ấy với ba. Cậu sẽ khéo léo mời ba cùng thực tập
thiền đi và thở trong chánh niệm cùng với cậu để cả hai cha con có thể chuyển
hóa năng lượng tập khí tiêu cực ấy. Với cái thấy thứ ba, cậu đã làm tan biến
cơn giận, nội kết đối với ba. Vì cậu đã hiểu ba cũng chỉ là nạn nhân của sự
trao truyền. Có thể ba đã tiếp nhận những hạt giống tiêu cực từ ông nội. Tôi
rất ngạc nhiên khi thấy cậu bé ấy có khả năng đạt tới cái thấy thứ ba này.
Nếu một em thiếu niên có
thể thực tập được như vậy thì chắc chắn là chúng ta đều có khả năng làm được
như thế.
Nguồn: https://langmai.org/tang-kinh-cac/bai-viet/anh-trai-va-em-gai


0 Comments