Gia Đình Chánh Niệm by Vô Ngã
Bài Học Đầu Tiên Về Thực Tập Chánh Niệm
(Trích từ quyển “Quyền Lực Đích Thực” của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh)
Khi còn là một chú tiểu
mới mười sáu tuổi, Thầy tôi đã dạy tôi cách đóng cửa với sự chú tâm một trăm phần
trăm. Một hôm Thầy sai tôi đi làm một việc. Tôi hăng hái, hấp tấp, đi nhanh ra
và khép cửa vội vàng. Thầy kêu tôi lại: “Này con, con lại đây.” Tôi trở lại, đứng
vòng tay chờ. Thầy tôi nói: “Con đi ra lại và khép cửa cho đàng hoàng coi.” Đó
là bài học đầu tiên của tôi về thực tập chánh niệm. Khi đó tôi đi ra trong
chánh niệm, ý thức từng bước đi, nắm lấy cánh cửa trong chánh niệm, và mở cửa
trong chánh niệm. Kể từ đó Thầy tôi không còn phải dạy tôi cách đóng cửa lần thứ
hai.
Khi nắm tay một em
bé, ta hãy để tâm một trăm phần trăm vào bàn tay em. Khi ôm người thương trong
vòng tay cũng thế. Hãy thực sự có mặt, thực sự tỉnh thức. Điều này trái ngược hẳn
với cách sống và làm việc của ta trước đây.
Chúng ta từng có thói quen làm nhiều việc cùng một lúc.
Vừa trả lời e-mail vừa
nói điện thoại. Trong khi đang họp về một dự án này, ta viết xuống những ghi
chú cho một dự án khác. Kỹ thuật hiện đại hứa hẹn sẽ giúp ta làm được nhiều việc
cùng một lúc. Bây giờ, chỉ với một máy nhỏ chúng ta có thể gửi e-mail, nghe nhạc,
điện thoại, và chụp hình. Năng lượng bị phân tán như thế thì còn gì là năng lượng?
Thay vì luôn làm nhiều việc cùng một lúc, ta phải tập thói quen chỉ làm mỗi lần
một việc.
Chánh niệm cần phải được luyện tập.
Ta rất thông minh và
hiểu ngay như vậy, nhưng như thế không có nghĩa là ta có thể làm được ngay. Ta
phải thực tập và tự rèn luyện mỗi ngày.
Trước hết, phải thực
tập chánh niệm để thấy được bản thân, sau đó ta chú ý tới gia đình của mình vì
gia đình là tổ ấm. Không thể chỉ quan tâm đến nghề nghiệp mà sao lãng gia đình
được.
Có thể gia đình ta
đang có đau khổ, sợ hãi hay lo lắng. Chánh niệm giúp nhận diện niềm đau nỗi khổ
và chuyển hóa chúng. Bạn có thể nói với chồng mình rằng: “Em biết rằng anh đang
đau khổ. Em đang có mặt cho anh đây. Chúng ta hãy cùng nhau ôm ấp niềm đau nỗi
khổ đó và chuyển hóa chúng.” Bạn cũng nói như vậy với vợ của bạn: “Anh biết rằng
em đang đau khổ. Anh đang có mặt cho em đây. Chúng ta hãy cùng nhau ôm ấp niềm
đau nỗi khổ đó và chuyển hóa chúng.”
Chánh niệm là khả năng có mặt một trăm phần trăm. Khi thương, món quà quý nhất mà ta hiến tặng người ta thương là sự có mặt đích thực của ta. Ta không thể mua khả năng hiến tặng niềm vui và chuyển hóa khổ đau.
Sau đó chánh niệm sẽ
giúp ta hiểu rõ tình hình tại nơi làm việc. Dù ở địa vị nào, một giám đốc có
hàng trăm nhân viên hay một công nhân làm việc một mình, với chánh niệm, ta đều
có thể quán chiếu và nhận biết ưu điểm hay khó khăn cũng như đau khổ trong công
ty. Ta sẽ nhận diện được những niềm đau nỗi khổ, những lo sợ của đồng nghiệp
hay nhân viên và nói: “Tôi đang có mặt cho anh, cho chị đây. Tôi biết rằng anh,
chị đang đau khổ. Chúng ta sẽ cùng nhau ôm ấp và chuyển hóa niềm đau nỗi khổ
đó. Chúng ta sẽ tìm mọi cách để giải quyết khổ đau của chúng ta.” Sự thực tập
này chẳng khác gì thực tập cho bản thân hay cho gia đình mình. Năng lượng của
chánh niệm và khả năng nhìn sâu sẽ giúp ta tìm ra tuệ giác để chuyển hóa tình
trạng và chữa lành.
Chánh niệm là khả năng có mặt một trăm phần trăm.
Năng lượng của chánh
niệm giúp ta nhận biết những gì đang có mặt chung quanh ta. “Những gì” đó có thể
là chính ta, có thể là người thương của ta. Nếu không có khả năng trở về với
giây phút hiện tại, bây giờ và ở đây, thì không thể nào nhận diện được chính
mình, nhận diện được hạnh phúc cũng như khổ đau của mình.
Không có khả năng có
mặt đích thực thì không thể nhìn rõ những người khác và sẽ khiến họ có cảm giác
bị bỏ quên, bị hiểu lầm hay ghét bỏ. Rồi họ sẽ đau khổ và từ đó làm bạn đau khổ.
Nếu không có chánh niệm thì không thể giúp mình hay giúp người, không thể thành
công trong công việc. Nếu không có chánh niệm thì bất cứ quyền lực nào trong
tay cũng chỉ là tạm bợ và không đem lại thỏa mãn rốt ráo.
Chánh niệm rất cụ thể.
Khi chú ý tới hơi thở là ta đã có chánh niệm rồi. Thở vào, ta chú ý tới hơi thở
vào từ đầu cho tới cuối và nhủ thầm “vào”. Thở ra, ta chú ý tới hơi thở ra từ đầu
cho tới cuối và nhủ thầm “ra”. Với hành động đơn giản ấy, thân tâm ta hợp nhất
và ta sẽ thực sự có mặt.
Chánh niệm cũng có thể
có mặt trong một bước chân. Những lúc bạn bước đi, hãy đầu tư một trăm phần
trăm vào mỗi bước chân và nhớ kết hợp bước chân với hơi thở một cách tự nhiên.
Để ý xem ta bước mấy bước trong mỗi hơi thở vào, mấy bước trong mỗi hơi thở ra.
Để giúp thêm, ta có thể nói thầm “vào”, “ra” khi bước. Ví dụ như khi thở vào bước
ba bước, thì nói thầm “vào, vào, vào”. Khi thở ra bước bốn bước thì nói thầm
“ra, ra, ra, ra”. Nếu thực tập trong nhà thì có thể đi chậm lại, cứ mỗi hơi thở
vào bước một bước, mỗi hơi thở ra bước một bước. Còn thực tập ở ngoài trời thì
tùy theo hơi thở của bạn dài hay ngắn, trong mỗi hơi thở bạn có thể bước hai,
ba, hay bốn bước. Không nên cố ép hay thay đổi nhịp thở vì làm như vậy bạn sẽ
thấy mệt. Chỉ hoàn toàn chú tâm vào bước chân và hơi thở. Thực tập này rất đơn
giản nhưng hiệu quả vô cùng. Nhờ bước chân chánh niệm, hơi thở chánh niệm mà ta
có thể trở về với tự thân, thực sự có mặt và tỉnh thức.
Phải hiểu chánh niệm trên bình diện vật lý.
Thực tập trở về với
cơ thể, trước hết, ta phải chế tác chánh niệm bằng hơi thở ý thức và bước chân
ý thức, rồi sau đó nhận diện rằng cơ thể ta đang có đây và ta dịu dàng ôm ấp lấy
cơ thể mình bằng chánh niệm. “Cơ thể ta ơi, ta biết ngươi có đó và ta sẽ săn
sóc cho ngươi.” Cơ thể ta trở thành đối tượng thương yêu của ta.
Nếu không biết cách
chăm sóc, không biết cách buông thư cơ thể, không để cho cơ thể có cơ hội nghỉ
ngơi tức là ta đã không thương yêu cơ thể mình. Ta biết rằng cơ thể ta có khả
năng tự chữa lành vết thương. Khi đứt tay ta biết rằng chỉ cần làm sạch vết
thương và cơ thể ta sẽ tự lo liệu. Ta có thể hoảng sợ nếu quên đi rằng cơ thể
ta có khả năng tự điều trị. Chỉ cần có cơ hội nghỉ ngơi là cơ thể có thể tự chữa
lành mà chẳng cần thuốc men gì nhiều.
Khi một con vật bị
thương nặng, nó biết phải làm gì. Nó tìm một chỗ vắng, nằm thật yên, nghỉ ngơi
hoàn toàn trong vài ngày, không ăn uống gì hết. Nó rất khôn ngoan. Chỉ khi nào
vết thương lành hẳn nó mới ra săn mồi. Có lúc, ta cũng có tuệ giác đó, nhưng
chúng ta đã đánh mất khả năng biết nghỉ ngơi. Mới bắt đầu cảm thấy khó chịu ta
đã hoảng hốt chạy đến bác sĩ xin đủ mọi thứ thuốc, chỉ vì ta không biết rằng, để
cho cơ thể nghỉ ngơi là phương pháp điều trị hay nhất.
Có nhiều người than
phiền rằng họ không có thì giờ đi nghỉ hè. Số khác có thể sắp xếp được để đi
nghỉ hè, tuy nhiên lại không biết cách nghỉ ngơi. Chương trình nghỉ hè đầy ắp
và sau kỳ nghỉ họ lại càng mệt mỏi hơn.
Chúng ta phải học cách buông thư toàn thân.
Trong tư thế nằm, ta
chú ý và buông thư từng phần của cơ thể, bắt đầu từ trên đầu và đi dần xuống dưới
lòng bàn chân. “Thở vào, tôi ý thức toàn thân tôi. Thở ra, tôi buông thư toàn
thân tôi. Thở vào tôi ý thức hai mắt tôi. Thở ra tôi mỉm cười với hai mắt tôi.”
Cứ tiếp tục như thế với từng phần của cơ thể. Thay vì tia X-quang, ta “soi” cơ
thể ta bằng tia Chánh Niệm. Soi đến một phần nào hay bộ phận nào của cơ thể đang
bị đau yếu thì ta dừng lại lâu hơn, sử dụng năng lượng của chánh niệm để ôm ấp
và mỉm cười với phần cơ thể hay bộ phận đó, làm như thế cơ thể sẽ bình phục mau
hơn.
Ta tự thực tập như thế
mỗi ngày hay với những người trong gia đình, khi đã quen thuộc rồi, ta có thể
hướng dẫn một buổi thực tập thiền buông thư cho bạn bè hay cả gia đình. Ta cũng
có thể khuyến khích những người khác trong gia đình hướng dẫn buông thư toàn
thân như vậy cho mọi người. Trẻ em rất có khả năng hướng dẫn người khác trong
phép thực tập này.
Khi đã có khả năng ôm ấp cơ thể và giải tỏa căng thẳng, giúp cơ
thể phục hồi, ta có thể trở về với tự thân, với những cảm thọ và những tâm
hành.
Mỗi chúng ta đều có
kinh nghiệm về những cảm thọ dễ chịu hay cảm thọ khó chịu.
Một trong những công năng của thực tập chánh niệm là chăm sóc cảm thọ khổ đau.
Thường thường ta không muốn đối diện khổ đau bởi vì ta không biết cách chăm sóc
khổ đau. Ta cũng thường nghĩ rằng nếu tâm đủ mạnh thì ta sẽ không còn cảm thấy
đau khổ, rồi ta tìm cách che lấp khổ đau. Thay vì “thay chốt” và mời lên những
hạt giống tích cực từ vùng tàng thức, ta lại trốn chạy những cảm thọ khó chịu bằng
những hành động tiêu thụ thiếu chánh niệm. Ta bật ti vi lên, hoặc mở một cuốn
sách, hay nhấc điện thoại, hay làm một việc gì đó để che lấp niềm đau nỗi khổ,
sợ hãi, tuyệt vọng đang trấn ngự. Nhưng khi tiêu thụ những sản phẩm để tạm thời
che lấp khổ đau thì ta cũng đồng thời đưa vào thân và tâm những yếu tố độc hại
như tham dục, sợ hãi, lo lắng và làm cho tình thế càng thêm tồi tệ.
Cách hay nhất là ta
phải trở về với tự thân. Hãy sử dụng năng lượng của chánh niệm để nhận diện và
ôm ấp niềm đau nỗi khổ trong ta, như một bà mẹ ôm ấp đứa con mình. Chánh niệm
là mẹ, đau khổ, buồn phiền, tuyệt vọng là con. Giữa mẹ và con không có tranh chấp.
Năng lượng của chánh niệm sẽ nhận diện, ôm ấp và thoa dịu niềm đau. Khi nghe
con khóc, người mẹ lập tức buông tất cả công việc xuống, chạy đến ôm em bé vào
lòng. Mẹ có thể không biết lý do đã làm cho bé khóc, nhưng chỉ cần ẵm bé trong
vòng tay với tất cả sự dịu dàng, thương yêu cũng đủ làm cho bé nín khóc. Cũng
thế, ta có thể không biết rõ lý do đã làm cho ta đau khổ, buồn phiền, tuyệt vọng,
nhưng nếu ta biết ôm ấp những khổ đau đó bằng năng lượng chánh niệm thì tức khắc
ta cảm thấy tâm mình lắng yên, êm dịu lại vì năng lượng của chánh niệm đã hòa
nhập vào năng lượng của khổ đau.
Hãy tưởng tượng một
đóa hoa trong nắng sớm. Hoa chưa nở nhưng tia nắng đang ôm ấp hoa, năng lượng mặt
trời đang thấm dần vào hoa. Mặt trời không chỉ chiếu quanh đóa hoa. Tia nắng mặt
trời thấm vào hoa một cách tự nhiên và một giờ sau hoa sẽ bừng nở.
Chánh niệm là mặt trời ôm ấp đóa hoa cảm thọ.
Nếu cứ để mặc, không
chăm sóc nỗi sợ hãi, hờn giận, và tuyệt vọng thì những cảm xúc tiêu cực đó sẽ
biến thành sức mạnh tàn phá. Nếu biết chế tác chánh niệm thì chánh niệm sẽ nhận
diện và ôm ấp những cảm thọ khổ đau ấy. Thực tập hơi thở và bước chân chánh niệm
không những nuôi dưỡng, tưới mát thân tâm mà còn giúp nhận diện và ôm ấp khổ
đau. Thay vì sử dụng năng lượng để đè nén khổ đau, ta hãy sử dụng năng lượng đó
để bảo toàn cơ thể. Ôm ấp khổ đau sẽ nuôi lớn chúng ta.
Nếu được cùng người
thương ngồi trong chánh niệm (ngồi thiền), đi trong chánh niệm (đi thiền) thì sức
mạnh của chánh niệm càng tăng gấp bội nhờ sự đóng góp của năng lượng thực tập từ
người thương. “Mời anh/mời em đến đây cùng ngồi thiền với tôi, thiền hành với
tôi. Tôi cần có anh/có em bên cạnh.” Nghe vậy, người thương sẽ đến, sẽ cùng ngồi,
cùng đi với ta. Phối hợp năng lượng, ta sẽ dư sức ôm ấp khổ đau.
Càng có đông bạn hữu
thực tập chung, năng lượng càng thêm mạnh. Năng lượng chánh niệm tập thể giúp
cho sự thực tập ôm ấp niềm đau nỗi khổ dễ dàng hơn nhiều. Cho nên trong một cộng
đồng mà mọi người cùng thực tập với nhau thì càng vui, hiệu quả lớn gấp bội, và
năng lượng ngày càng thêm thâm hậu. Được năng lượng tập thể ấy bao bọc ta sẽ khỏe
khoắn thêm ra, được nuôi dưỡng được trị liệu.
Nguồn: https://langmai.org/tang-kinh-cac/bai-viet/bai-hoc-dau-tien-ve-thuc-tap-chanh-niem/


0 Comments